Bạn thân mến, có bao giờ bạn tự hỏi: "Mình thực sự đang ở đâu?" không?
Thân xác chúng ta ngồi đây, nhưng tâm trí thường bị cuốn trôi vào hai dòng thác dữ dội: Một là nuối tiếc quá khứ, những thứ đã qua và không thể sửa chữa; hai là lo lắng tương lai, những kịch bản chưa hề xảy ra.
Yêu bản thân đúng nghĩa, đôi khi đơn giản chỉ là việc bạn học cách "kéo" tâm trí mình trở về với hiện tại. Bởi vì, tương lai chính là kết quả của những gì chúng ta gieo trồng ngay lúc này. Nếu phút giây này bạn bình an, tương lai hiển nhiên sẽ nở hoa.
Nhiều người nghĩ sống tỉnh thức hay đắc đạo là điều gì đó xa xôi lắm, phải lên núi hay vào chùa. Nhưng thực ra, nó nằm ngay trong gian bếp hay ngoài sân vườn của bạn.
Có một câu chuyện thiền rất hay thế này:
Trước khi đắc đạo: Khi đốn củi thì lo gánh nước, khi gánh nước lại nghĩ đến chuyện nấu cơm. Tâm trí luôn chạy trước hành động một bước.
Sau khi đắc đạo: Đốn củi chỉ biết đốn củi, gánh nước chỉ biết gánh nước và nấu cơm chỉ biết nấu cơm.
Sự tập trung tuyệt đối đó chính là "thuốc giải" cho mọi lo âu. Khi bạn trân trọng từng nhịp thở, từng lần chạm tay vào công việc, lo âu sẽ tự khắc không còn chỗ để tồn tại.
Khi bạn trân trọng hiện tại, lo âu và nuối tiếc tự nhiên sẽ không còn chỗ để trú ngụ. Bạn sẽ thấy điều kỳ diệu xảy ra: Thời gian bên con cái sẽ chất lượng hơn, cuộc trò chuyện với bạn đời sẽ sâu sắc hơn, và ngay cả đống hồ sơ khô khan trên bàn làm việc cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.